Dưới đây là những câu chuyện chân thực về cuộc sống của những người công
nhân VN đang làm việc tại Libya. Không phải là nhà báo chuyên nghiệp,
tác giả đã tự tay viết lại những điều tận mắt anh chứng kiến, và hơn thế
nữa, tự mình nếm trải khi làm việc trên một công trường xây dựng ở Bắc
Phi.
Công trường như cái chảo mỡ, không một bóng cây nào. Đứng không đã
chảy hết ra rồi. Gió nóng thổi phì phì. Đi qua một lò gạch giữa trưa ở
VN thế nào thì ở đây nó thế. Hở chỗ nào ra là cháy hết chỗ ấy.
1 giờ 15 phút trưa tháng sáu trong phòng trọ trại Souq Al Ahad, thợ
mộc Minh, 41 tuổi, quê Hà Tây cũ, chuẩn bị đi làm ca chiều. Mặc quần
chùng quá gót chân, xỏ áo dài kín hết cánh tay, chân đi giày sắt bảo hộ,
tay đeo găng đỏ, miệng che khẩu trang, mắt đeo kính râm đen, đầu trùm
một khăn vuông kẻ ô to phủ đến bả vai, chụp lên trên chiếc mũ tai bèo,
anh bước ra ngoài, xách một hộp hình vuông lõi là một chai nhựa đựng 2
lít nước trắng, vỏ là xốp dày bọc kín vuông vức, lại được quấn băng dính
nâu vòng quanh hệt một lớp sơn ngoài cùng. Đeo cái “giỏ nước” ấy lủng
lẳng trên lưng, nếu cởi bỏ chiếc áo vét phản quang màu đỏ và chiếc mũ
bảo hộ vàng, có lẽ sẽ không biết anh chuẩn bị ra công trường, hay là sắp
đi bắt cua đồng trưa hè nữa.
“Ai cũng thế, ở đây ai cũng thế! Ra ngoài trời sẽ biết. Công trường
như cái chảo mỡ, không một bóng cây nào. Đứng không đã chảy hết ra rồi.
Gió nóng thổi phì phì. Đi qua một lò gạch giữa trưa ở VN thế nào thì ở
đây nó thế. Hở chỗ nào ra là cháy hết chỗ ấy”, Minh giải thích.
Quả thật bước ra khỏi hiên dãy trọ mới thấy hàng tốp áo đỏ mũ vàng
1.000 công nhân nhòe đi theo cái hơi nóng trong không khí trước mắt. Họ
đang ra công trường để cháy cùng mùa hè Bắc Phi.
“Tôi làm cốp pha mái trên tầng. Phải quét dầu mazut để lúc đổ bê tông
không bị dính ván. Ăn trưa xong mà lên đứng trên trần giữa giời, dầu nó
bốc lên váng đầu, chảy máu cam. Có người say nắng thẳng cẳng ở trên
sàn. Thế mà mãi cũng phải quen”, Khoái, 39 tuổi, người đã đóng gần 600
bộ cốp pha trong dự án 2.500 ngôi nhà này kể.
Thọ, 36 tuổi, quê Nghệ An: “Tui làm chống thấm trên trần. Cứ một
người cầm cần vòi xịt lửa ga, hơ giấy dầu cho chảy nhựa ra, một người
ngồi giật lùi ép giấy xuống sàn bê tông. Gớm, không biết là nắng hay là
lửa nó phả vào mặt nữa”.
Bước xuống một tổ đang ghép cốp pha cột, anh công nhân Tuyên, người
Hà Tây cũ, dắt tay tôi, ấn vào thanh sắt chống cột to bằng bắp chân rồi
cười hềnh hệch khi thấy tôi giật nảy tay ra. Đốc công Hà, đã sang Libya
được 8 tháng nói: “Năm 2007, tôi đi Dubai, làm thợ sắt. Sáng mở mắt ra,
mặt trời to đúng bằng cái mâm. Trưa ngủ dậy, bước chân ra khỏi phòng là
muốn quay đầu vào ngay lại. Công trường nóng như cái lò rèn. Làm sắt phi
32, để ngoài giời nó nóng, phải khênh, đặt lên vai, vác, xếp rồi buộc
sắt. Chiều tối về phòng trọ muốn tắm mà nước cũng nóng như nước sôi.
Nhiều anh em nóng quá xin về trước hạn hợp đồng”.
“3 năm trước, em đi làm thợ hàn xì ở Doha, Qatar. Mùa hè mỗi ngày
công ty có chở một xe sữa dê đến công trường. Lúc đầu uống sữa đấy khó
chịu, không quen, mặn, lại chua lại chát. Sau ai cũng phải tập để thành
quen vì uống sữa ấy bảo là tốt hơn cả sữa bò, lại tránh mất nước”,
Thuận, 25 tuổi, thợ ống nước kể.
Từ ngoài công trường trở về lúc chiều tối, phịch xuống chiếc ghế gỗ
phòng trọ, chờ viên C sủi tan trong cốc nước lọc, thợ trát tên Nhâm, 28
tuổi, quê Thái Bình, phờ người: “Mệt quá, uống quá nhiều nước, người rã
ra. Thế này chưa bằng những hôm có bão cát. Có bão cát, tất cả thành
chuột hết!”.
Bão cát ngập công trường
11 giờ đêm 16.5.2010 ở trại Souq Al Ahad, Nhâm mở cửa phòng, bước ra
hành lang hẹp dẫn đến khu vệ sinh chung, thấy quần, áo, khăn mặt, bít
tất sóng soài ngổn ngang, lẫn lộn với cát bẩn trên sàn bê tông. Cát theo
gió thộc vào sâu trong hẻm hành lang khu nhà trọ tạm bợ, dày bằng đốt
ngón tay dưới các góc tường. Bên ngoài, bão mù mịt cơn nọ nối tiếp cơn
kia, tất cả một màu xám xịt, không thấy gì, chỉ có cát vàng và gió nóng.
Gió giật đùng đùng hệt như biển động. Mặt đất tỉnh Tarhoona, tây bắc
Libya bắt đầu trơ trọi chịu trận bão cát kéo về từ ban chiều.
Thợ mộc Minh lại kể: “Năm 1992, làng tôi (làng Hương Ngải, xã Hương
Ngải, huyện Thạch Thất, Hà Nội - NV) có 300 người đi làm ống nước ở
Libya này, khi về có gần 150 người bị bệnh phổi, chữa 9 tháng mới khỏi.
Trong đó có 2 ông anh đồng hao với tôi. Làm ngoài giời bụi cát, lại
không che chắn gì...”.
Toàn công trường được lệnh ngừng việc vì bão cát. Mọi người trở về
khu phòng trọ. Mở cửa phòng mình, Trung thấy ca, cốc, thìa, bình nước,
vật dụng lặt vặt toàn cát là cát. Tầng 2 chiếc giường sắt, nơi ngủ của
anh, chăn, drap, gối, quần áo, đồ dùng cá nhân cũng sạn những cát là
cát. Một tấm xốp trần nhà đã bị rơi ra khỏi khối trần, theo đó cát đổ
vào trong căn phòng trọ lợp mái tôn lượn sóng. “Có giường, có phòng mà
như giữa giời. Tạm bợ! Phòng trọ là nơi trú ẩn cuối cùng sau khi đã làm
việc vất vả ngoài trời. Ấy thế mà đã không được như ở nhà, lại chẳng thể
che chở một cách tối thiểu con người khỏi thiên nhiên. Thật giống với
cách con người thời nguyên thủy đã làm để tồn tại. Họ đốt lửa, họ gác
dăm cây củi, họ rắc những cỏ khô lên trên. Thế là nhà. Ở đây chẳng khác
mấy!”.
“Tôi thấy ở đây bão cát một năm có khoảng năm, sáu lần, mỗi lần kéo
dài khoảng trong 3 ngày. Còn những trận bão bụi, gió cát nhẹ thì hầu như
quanh năm, cứ 12-13 ngày lại có một lần. Ở đây tính thời gian bằng
những trận bão cát với những đợt gió nóng. Không phải ngày nào cũng nóng
như thế, mà từ tháng 6 đến tháng 10 là nắng nóng cùng cực”, trưởng ban
đời sống trại Souq Al Ahad Ngô Đức Mẫn cho biết.
“Làm công trường vất vả, khác làm trong nhà máy. Tôi từng đi làm bên
Singapore, Malaysia, Đài Loan đều làm trong nhà máy. Chỉ đứng vận hành
máy, nhẹ nhàng, sạch sẽ, có chia ca nhưng không bụi bặm, cực nhọc như ở
đây. Sang bên này mình cảm thấy như là người châu Phi. Buổi sáng bò lên
sườn núi làm như một cái máy, quần quật đến 12 giờ trưa về phòng. Vội
vàng đi ăn cơm, tranh thủ ngủ. 1 giờ 10 lại ra ngoài giời làm đến hơn 6
giờ tối mới về phòng. Về phòng chỉ đi ăn rồi ngủ, không có chơi bời giải
trí gì, sáng hôm sau lại tiếp tục”, công nhân tên Quyền, 27 tuổi, người
Hải Dương kể.
Trong một buổi tối ngồi nói chuyện tâm sự, ông Mustafa Tirelioglu, kỹ
sư công trường thô hỏi đốc công Trung: "Tại sao công nhân VN, có người
già rồi, trên 50 tuổi vẫn sang đây?". Lúc ấy anh ngồi lặng, câu hỏi ấy
khó trả lời cho hết nhẽ lắm. Vài hôm sau, khi lấy chữ ký của anh em công
nhân, Trung thấy một chữ “t” hoa được vẽ nắn nót hệt chữ “t” hoa mà
người công nhân hơn 40 tuổi đời ấy được dạy viết từ hồi còn đi học tiểu
học. Anh thợ mộc ấy thôi học từ khi hết lớp 2 tiểu học.
| Khuôn mặt hốc hác, vêu vẩu, cánh tay lẳng ngoẳng, đầu gối
nhô xương lồi lõm, trông hoàn toàn khác với hình ảnh trước khi đi Libya,
thợ xây sinh năm 1985 tên Đĩnh nói: “Lương thợ xây cao nhất công trường
Souq Al Ahad cũng chỉ gần 600 USD, nhưng làm khoán: mỗi ngày xây 280
viên gạch 10 (dày 10 cm - NV), 200 viên gạch 15 (cm) và 140 viên gạch 20
(cm) thì mới được 600 USD. Gạch 10 nặng gấp 3 lần viên gạch lục ở mình.
Gạch 20 nặng 10 kg một viên. Mình ở nhà không được học hành, không bằng
cấp, làm gì ra mỗi tháng được chục triệu. Về bây giờ biết làm gì ra
tiền. Nếu được ký lại hợp đồng, tôi cũng ký 2 năm nữa”. |
Phóng sự của Phan Nhân
(còn tiếp)
Trích Thanhnienonline